Kỉ niệm tuổi thơ

-
Cuộc sống luôn tồn tại bao nhiêu nghịch lý. Lúc còn thơ dại ai ai cũng mơ cầu được từ lập, được trưởng thành. Dẫu vậy khi đang đủ to khôn, toàn bộ lại thầm muốn được quay trở lại thời thơ bé. Tuổi thơ như 1 miền kí ức êm đềm, rã xuôi trong tiềm thức, một đợt trôi qua đã chẳng quay trở về bao giờ. Chỉ gồm có kỉ niệm lưu lốt mãi trong tim, nói nhớ bọn họ về 1 thời hồn nhiên, trong trẻo.

Bạn đang xem: Kỉ niệm tuổi thơ

lúc đó không có không ít loại kem thơm ngon lôi cuốn như bây giờ. Chỉ tất cả loại kem có tác dụng thủ công, giá thấp nhất 100 đồng một cái, loại ngon hảo hạng tuyệt nhất cũng chỉ có mức giá 1 nghìn đồng. Cứ nghe thấy giờ đồng hồ kèn của xe cộ kem, đám con nít trong buôn bản lại táo tác chạy ào ra mua bởi được. Cả hồ hết gói kẹo đậu phụng bọc đường, kẹo kéo thơm ngon, ô mai giá chỉ 1 trăm đồng... Phần đông thứ kim cương vặt tốt tiền, mà lại sao tuổi thơ lại và lắng đọng đến thế!

*
Những món nạp năng lượng của tuổi thơ


ngày ấy không biết học hỏi và giao lưu từ đâu, nhưng suy nghĩ bạn trai bạn gái không được va vào nhau ăn sâu trong tiềm thức. Ngồi tầm thường bàn, lúc nào cũng kẻ vun ranh giới rõ ràng. Nếu cậu bạn kế mặt chỉ vô tình lấn sang một chút, kiểu gì rồi cũng phải chịu mấy mẫu thước kẻ vụt vào người. Đến giờ văn nghệ, chỉ cần cô giáo xếp đứng cạnh một bạn trai và cần nắm tay nhau tập múa, kiểu gì cũng khóc toáng lên như thứ hạng bị đày đoạ vào âm phủ trần gian.

*
Luôn kẻ vén ranh giới với cậu bạn cùng bàn


Bạn đã từng đuổi theo loại bóng của mình đến mức mệt mỏi bở hơi tai. Bạn ngồi trước quạt cùng hét lên thật to để nghe thấy tiếng của mình vọng lại. Bạn đổ nước xuống sàn gạch bông rồi trượt thật dài cùng tự nghĩ bản thân tài giỏi. Chúng ta có bắt chuồn chuồn để nó gặm vào rốn và tin rằng như thế sẽ giúp bạn biết bơi... Toàn phần nhiều trò đùa ngốc nghếch yêu cầu không nào?

*
Tuổi thơ và hầu hết trò đùa nghịch dại


trung thực đi nào, thời xưa bạn cũng tương tự vậy cần không? nhận thấy cái gì cũng lạ lẫm, cũng thắc mắc. Trường đoản cú chuyện lý do đất lại sở hữu màu vàng, ông phương diện trời màu đỏ, còn biển khơi lại color xanh? Rồi cho những câu hỏi ngốc nghếch đại nhiều loại rằng, tại sao con gà quán ăn xóm bao gồm 2 chân mà con lợn nhà mình tất cả tận 4 chân... Tía mẹ đã có lần kiên nhẫn trả lời, dịu nhàng giải thích cho chúng ta, mặc dù biết là những vướng mắc kia quá nực cười cùng ngờ nghệch. Ngày hôm nay, khi sẽ đủ trưởng thành, chỉ mong sao họ vẫn cư xử với ba chị em dịu dàng, như cách họ đã có lần yêu thương, che chở.

*
Bạn luôn thắc mắc với hàng tá câu hỏi


Xem thêm: Bật Mí Cách Làm Ảnh 3D Trên Facebook Bằng Điện Thoại 'Đẹp Khôn Tả'

Ngày xưa, hồ hết lúc không chịu đựng nghe lời, ba bà mẹ thường bực bội quát mắng. Trong những câu nói bất hũ của chị em mà tôi nhớ mãi đó là "Mẹ lặt được mày ngoài thùng rác đấy. Mẹ không tồn tại đứa con nào hư hỏng vậy đâu!" lừng chừng phản ứng của chúng ta thế nào, còn tôi sẽ hùng hổ quăng quật nhà ra đi cơ đấy! Lòng từ bỏ ái cao ngất trời đã khiến tôi thức suốt đêm soạn áo quần để về sống với ba người mẹ ruột của mình. Cụ nhưng, chỉ quốc bộ được gần một cây số, vừa đói, vừa khát, vừa mệt lại còn lạc đường. May sao ba đã đấm đá xe theo cùng tìm thấy tôi đúng lúc. Ba chỉ xoa đầu tôi rồi bảo:"Thằng này ngốc, mày đẹp mắt trai như thế, đích thị là bé ruột của tía rồi!"

*
Bạn đã từng bỏ nhà đi tìm ba người mẹ ruột của bản thân mình chưa?


Tôi lần khần những các bạn sinh ra, bự lên tại tp sẽ như vậy nào. Tuy vậy ở quê tôi, chẳng phát âm sao phần nhiều đứa trẻ nào thì cũng mang bên trên tay một dấu sẹo, hệt nhau nhau. Fan lớn hay nói, vì chưng khi chích ngừa, ko kiêng cữ được phải vết thương còn lại sẹo. Bạn bè trẻ cửa hàng chúng tôi vẫn thường xuyên khoe vết sẹo với nhau rồi tranh luận ồn ào, mấy nhóc nam nhi thì nói nó hệt nhau con rết có khá nhiều chân, đám con gái lại uỷ mị hơn cứ khăng khăng nói rằng nó giống một cánh bướm xinh đẹp. Đến hôm nay, nhìn lại lốt sẹo lâu năm trên tay phải, tôi tin rằng cả tôi cùng bạn, không còn ai bất đồng quan điểm nó là hình hài gì, chỉ còn thấy nỗi lưu giữ tuổi thơ hằn in trong ánh mắt.
các bạn có còn nhớ, xúc cảm thích thú mừng vui tuyệt đỉnh khi quan sát thấy người mẹ dẫn theo một chú cún bé về nhà. Ngày kia tôi được giao nhiệm vụ chăm sóc cho chú cún thương hiệu Tốc Ki. Tôi đang mừng rỡ bao bọc lấy người bạn nhỏ tuổi xíu vào lòng. Khi đó nhà còn nghèo, thức ăn uống cũng chẳng gồm bao nhiêu, vậy mà mang lại bữa cơm, trước lúc ăn lúc nào cũng lấy một bát thật đầy để phần cho nó. Đến mức bị chị em phát hiện, đánh cho một trận đòn nhừ tử, giờ nghĩ về lại bất giác nhoẻn cười bởi những thơ ngây non trẻ new ngọt ngào, trong sạch làm sao!
Ngày mà chúng ta nhìn thấy một thiên thần nhỏ dại chào đời, cũng là ngày trong trái tim hồn non nớt bắt đầu có rất nhiều sự so sánh trẻ con. Bạn sẽ không còn là một mối quan lại tâm hàng đầu của ba người mẹ nữa. Mẹ sẽ suốt ngày bế bồng em bé, bố cũng bận rộn hơn thiết yếu chiều theo thói nhõng nhẽo của công ty ngày thường. Trong những lúc bạn đang than khóc vì tủi thân, những người hàng xóm vẫn nói rằng, ba bà mẹ không thương bạn nữa, bạn đang bị "ra rìa". Cảm hứng lúc ấy, thật sự hoang mang và sợ hãi và "tổn thương" tởm gớm yêu cầu không? nhưng trưỏng thành rồi new biết, tình yêu của ba bà bầu vô bờ bến, bất cứ bạn khôn phệ nhường nào.
hoàn toàn có thể với chúng ta bây giờ, 50km chỉ là phần đường ngắn ngủi chạy vài vòng từ bỏ nhà đến cơ quan. Vậy cơ mà ngày xưa, khoảng cách ấy là cả chặng đường dài. Chuyến đi xa trước tiên là chuyến du ngoạn về thăm quê ngoại. Chỉ cách nửa giờ đồng hồ ngồi xe buýt vậy cơ mà đứa con trẻ hồn nhiên năm ấy sẽ thao thức, hồi vỏ hộp suốt suốt cả đêm dài. Với tôi tin rằng, có không ít đứa trẻ y như tôi. Cũng tò mò và hiếu kỳ háo hức, cũng hỏi đi hỏi lại ba bà bầu rằng mình sẽ đi đâu? vị trí đó trông như vậy nào? Và cuối cùng ngủ thiếp đi nhưng lại vẫn mỉm cười, bởi trong giấc mơ là mọi tưởng tượng về chuyến du ngoạn ngày mai ấy.
Bạn chắc hẳn vẫn luôn ghi nhớ buổi sáng mùa thu năm ấy chứ? gồm một đứa trẻ con ngồi sau xe ba bà bầu ríu rít, nói cười. Mà lại chỉ vừa mang lại cổng trường thôi vẫn oà khóc lên nức nở. Ngôi trường nho nhỏ, hầu hết thầy cô giáo không quen mặt, mọi cô cậu anh em cùng trang lứa quan sát nhau với ánh nhìn ngây thơ. Tôi đã thử qua ngày đầu tiên đi học do đó đó. Gào khóc lên nức nở khi tía mẹ chào thân ái ra về. E dè gạt nước mắt nhằm cô giáo cầm cố tay dẫn vào lớp. Và bất chợt nhoẻn mỉm cười khi bắt gặp mấy nhóc bạn cùng lớp hoa ra cũng "mít ướt" như mình.

Cái giá của to khôn là các bộn bề, lo lắng. Mẫu giá của thời non trẻ là đầy đủ kỉ niệm vào veo. Ai trong họ rồi cũng mang lại lúc bắt buộc trưởng thành. Tuy thế dù sao, vẫn đáng để mỉm cười, vì chưng bạn, bởi vì tôi, vì họ đã có một tuổi thơ thiệt đẹp!


hanggiasoc.vn - cùng đồng chia sẻ thông tin mọi nghành nghề theo tiêu chuẩn MỚI - CHÍNH XÁC - KHÁCH QUAN