Nam chủ hắc hóa đừng đến đây

-

Văn án: Tần phái nam chỉ là một trong người lũ ông bình thường nhưng vô tình bị hệ thống oán hận của phái nam phụ trói buộc... More


You are reading

Nam công ty hắc hoá đừng đến đây

General Fiction

Văn án: Tần nam giới chỉ là một trong người bầy ông bình thường nhưng vô tình bị hệ thống oán thù hận của phái nam phụ trói buộc nhưng mà phải chiếu qua các thế giới cùng các...

Bạn đang xem: Nam chủ hắc hóa đừng đến đây


Mấy tuần sau đó, sức khỏe Lục Thần đã tốt hơn, hắn liền nói với Tần nam muốn dọn về nhà của mình. Tần nam giới cũng không ngăn cản, dù sao hảo cảm độ đã rất cao rồi cậu không cần suốt ngày ở trước mặt Lục Thần xoát cảm giác tồn tại.

Hôm ni vừa bước vào lớp, Tần phái nam đã cảm thấy có chút kì lạ. Lục Thần rõ ràng ngồi bàn cuối cạnh cửa sổ từ khi nào đã chuyển lên bàn thứ nhì phía sau cậu vậy?

Nhưng ngay trong lúc nhìn thấy khuôn mặt xanh mét cắt không còn một giọt máu của bạn học đồng xấu số nào đó. Tần phái nam liền lập tức hiểu ra sự tình, cậu vừa ngồi vào bàn học vừa trách móc Lục Thần

"Tiểu Thần, ngươi không nên như vậy! coi cậu ấy bị ngươi dọa đến mặt không còn chút máu kìa!"

Lục Thần lại bày ra bộ mặt uỷ khuất vô cùng đáp:

"Ta cái gì cũng chưa có làm, chỉ hỏi cậu ta có thể đổi chỗ cho ta không thôi, là cậu ta quá nhát gan!"

Tần nam nhìn bộ dạng cún nhỏ ủy khuất đó không nhịn được bật cười:

"Được rồi được rồi, coi như ngươi vô tội. Đừng bày ra cái vẻ mặt «người ta rất uỷ khuất» đó, ta chỉ mới vừa ăn sáng thôi."

Hai ngươi nói chuyện rất ăn ý và hài hòa, không hề để ý rằng cả lớp đều đang đứng hình, mặt mày xanh mét nhìn Tần nam giới với Lục Thần như sinh vật lạ.

Sau đó cả trường đều náo loạn với tin đồn đại thiếu gia Tần phái mạnh thế nhưng lại chơi thân với xã hội đen Lục Thần.

Tuy nhận được rất nhiều ánh mắt soi moi tuy nhiên tình cảm của bọn họ vẫn rất tốt, Tần nam vẫn đến nhà Lục Thần dạy kèm mang lại hắn. Bọn họ vẫn vui vẻ trò chuyện với nhau như những người bạn thân bình thường. Tần nam giới cảm thấy hiện tại tiến triển rất tốt không có gì đáng phải lo ngại.

"Tiểu Nam! Tiểu Nam!"Đang mông lung suy nghĩ nghe tiếng người gọi mình, Tần phái mạnh giật mình định thần lại thì thấy Lục Thần đứng trước mặt mình

"A Tiểu Thần có chuyện gì sao?"

Lục Thần quan liêu tâm hỏi:

"Ngươi làm sao vậy? tự nhiên lại ngẩn người, có chuyện gì sao?"

"Không, chỉ là dạo này mọi người cứ nhìn chằm chằm chúng ta, cảm thấy không thoải mái lắm."

Tần nam giả vờ phiền muộn nói, Lục Thần nghe vậy liền khựng lại. Hắn biết lý vày tại sao bọn họ lại như vậy.

Chẳng lẽ Tiểu nam cũng giống như bọn họ vì thân phận của hắn mà xa lánh sao.

Nhìn thấy vẻ lo lắng bị ghét bỏ của Lục Thần, Tần nam bỗng bật cười, xoa nhẹ đầu nam giới chủ ôn nhu vỗ về.

"Ngươi đừng hiểu lầm, ta không để ý mấy lời đồn nhảm nhí đó đâu. Chỉ cảm thấy không thoải mái lúc bị nhìn chăm chăm thôi, đừng làm ra bộ dạng như bị bỏ rơi vậy!"

Lời trấn an của Tần nam khiến Lục Thần bình tâm lại. Cũng đúng nếu Tiểu phái nam để ý những lời đồn đó thì đêm hôm ấy đã không cứu hắn. Còn về phần ai tung tin đồn thì tạm thời hắn sẽ điều tra sau.

Ding hảo cảm độ +5

Tần nam nhìn nhỏ số 80 trên điểm hảo cảm. Bỗng nhiên cậu cảm thấy mình rất có năng khiếu diễn xuất a, biết vậy cậu đã đi thi vào trường diễn xuất. Không biết chừng lúc này đã được vinh danh ảnh đế rồi cũng nên, thật là đáng tiếc mà.

Từ dạo đó, không ai dám lại nhìn chăm chăm bọn họ bởi vì sẽ nhận được ánh mắt cảnh cáo sắc lẻm của Lục Thần.

Nhưng Lục Thần lại có chuyện không vui, bởi vì gần đây Tiểu nam giới thường xuyên bỏ mặc hắn. Giống như lúc này đây, Lục Thần sắp xếp lại cặp vở vừa thuận miệng hỏi Tần Nam:

"Hôm nay ngươi đến nhà ta dạy kèm được chứ?"

Liền nhận được tức thì lời từ chối khéo của Tần Nam.

"Xin lỗi Tiểu Thần, có lẽ mấy ngày tới ta sẽ không thể dạy kèm mang đến ngươi được. Buổi biểu diễn sắp đến, ta cần giúp các hậu bối luyện tập."

Sau đó liền nghe tiếng gọi nhỏ nhẹ phát ra từ ngoài cửa, một cái đầu nhỏ với nhị bím tóc lắc lư ló ra. Không ai khác ngoài nữ chủ Lạc Tuyết của chúng ta.

"Anh Tần! anh có ở vào đây không?"

Vừa thấy Lạc Tuyết đến, Tần phái nam liền chạy vọt đến bên nàng niềm nở trả lời:

"Anh ở đây, chúng ta mau đi thôi Tiểu Tuyết!"

Rồi kéo Lạc Tuyết đi bỏ mặc Lục Thần vẫn còn ngơ ngác ở đó. Cũng không thể trách Tần Nam, cậu chỉ muốn hạn chế mang lại nữ chủ tiếp xúc với nam giới chủ thôi không nghĩ đến hành động của mình lại vượt quá dự đoán.

Lục Thần nhìn bóng hình nhị người nam giới nữ đi bên cạnh nhau, người cười người nói chuyện vui vẻ. Vào lòng bỗng dáy lên một ngọn lửa không tên, ngọn lửa đấy len lỏi khắp mọi ngóc ngách trong trái tim hắn.

Hắn tưởng kéo Tần phái mạnh về bên cạnh hắn

Muốn giết chết cô gái kia

Tại sao ngươi dám chiếm đi tầm mắt cậu ấy?

Tại sao ngươi dám đứng bên cạnh cậu ấy?

Và......tại sao lại khiến Tiểu nam cười vui như vậy?

Không

Nụ cười của hắn chỉ nên thuộc về ta

Cô gái Tiểu Tuyết cơ thật chướng mắt

Hảo tưởng muốn giết cô ta

Những suy nghĩ giết chóc tàn bạo khiến Lục Thần thở dốc nặng nề...

Hắn đang suy nghĩ gì thế này? hắn đang muốn tàn sát, nhưng rõ ràng đó là chuyện hắn chán ghét nhất. Lục Thần dường như đã quên mất mục tiêu của chính mình. Hắn không muốn trở thành một tên hắc đạo lúc nào cũng nhuốm máu tanh nhưng bây giờ chính hắn lại nảy sinh yêu thích muốn giết người.

Điều này thật nực cười làm sao....

Lục Thần cuối cùng cũng nhận ra được rằng tình cảm cuồng nhiệt của hắn đối với Tiểu nam không đơn thuần là bạn bè. Hắn thế nhưng lại đối với Tiểu phái nam có dục vọng độc chiếm.

Tần nam giới là ánh mặt trời ấm áp thắp sáng cuộc đời tối tăm lạnh lẽo của hắn.

Thế nhưng hắn lại muốn độc chiếm mặt trời mang lại riêng mình

Không muốn san sẻ đến bất kỳ ai

Tiểu Nam, làm sao đây?

Ta dường như đã yêu ngươi mất rồi

Lục Thần ổn định lại tinh thần, tạm thời tuyệt đối không thể mang đến Tiểu phái mạnh biết điều này. Về đến nhà mình, hắn đã nhìn thấy đám thuộc hạ đang đứng trước cửa nhà.Nhìn thấy Lục Thần bọn họ liền ngay lập tức cung kính chào, một tên cầm đầu cất giọng nói máy móc.

"Thiếu gia, lão đại muốn ngài trở về."

Lục Thần liếc nhìn tên vừa nói, rồi xông đến bóp cổ tên đó nâng lên không trung, lực đạo mạnh đến nỗi khiến người ta cảm tưởng bàn tay tê sẽ xuyên thẳng vào vào yết hậu của tên đó, cướp lấy mạng sống hắn vào tích tắc. Đợi lúc nguôi ngoai cơn giận, Lục Thần mới buông tay, tên cầm đầu đã ngất đi từ lúc nào không xuất xắc nằm gục trên đất. Đám người tê chỉ biết yên ổn lặng không dám hó hé điều gì.Đôi mắt xám tro lạnh như băng liếc nhìn đám thuộc hạ, tràn đầy ý vị cảnh cáo:

"Tốt nhất đừng để ta thấy các ngươi xuất hiện ở đây hoặc đi theo ta lần nữa, ta sẽ không nhẹ nhàng như ngày hôm nay, về nói với ông ta đừng xen vào cuộc sống của ta!"

Đám thuộc hạ đều bị cái nhìn cảnh cáo lạnh thấu xương của hắn làm mang lại khiếp sợ, vội vàng trở về báo tin cho lão đại.

Lục Thần thản nhiên đi vào nhà, vào lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cũng may hôm nay Tiểu nam giới không đến nhà hắn dạy kèm hôm nay. Nếu không khi nhìn thấy cảnh tượng này khẳng định sẽ xa lánh hắn mất. Nghĩ đến cảnh tượng Tiểu phái nam xa cách nhìn hắn, Lục Thần lại dáy lên lửa giận, hắn không thể để điều đó xảy ra.

Tiểu nam tuyệt đối không được rời xa hắn

Tần nam lúc này đang luyện tập cùng với nữ chủ. Đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, là vì ảo giác chăng.

Xem thêm: Sản Phẩm " Quạt Mini Phun Sương Cầm Tay, Quạt Phun Sương Cầm Tay Pin Sạc I9 Nano

Cuối cùng ngày kỉ niệm thành lập trường cũng đến. Tiết mục của tần phái mạnh còn đôi mươi phút nữa mới bắt đầu, cậu liền tranh thủ tán gẫu với Lục Thần một chút.

"Thế nào? ngươi thấy hôm nay ta có đẹp mắt không?"

Lục Thần nhìn Tần phái mạnh không khỏi cảm thán.Hôm ni Tiểu nam giới của hắn mang một bộ vest trắng. Những đường may cắt tinh tế tôn lên hình thể hoàn mỹ của cậu cùng với khí chất tao nhã ôn nhu. Trông giống như một vị bạch mã vương tử cao quý lại mang nét ôn nhu dịu dàng khiến người ta không thể dời mắt.

Lục Thần lặng lẽ nuốt nước miếng, xịt ra một câu "rất đẹp" giọng có chút khàn khàn.

Tần nam giới cũng không để ý biểu hiện kỳ quái của Lục Thần. Điều cậu quan liêu tâm là hảo cảm độ lại tăng rồi, bây giờ đã lên đến 90 chỉ một chút nữa thôi là sẽ xoát xong xuôi hảo cảm độ.

"Mời mọi người cùng thưởng thức tiết mục tiếp theo của Lâm Mỹ Mỹ, An Lạc Tuyết và Tần Nam"

Giọng mc đầy hào hứng giới thiệu, mọi người đều hưng phấn hẳn lên vỗ tay cổ vũ một cách nồng nhiệt.

Tần phái nam tạm biệt Lục Thần rồi lên sân khấu biểu diễn. Cậu như một vương tử cao quý ngồi xuống bên chiếc đàn dương cầm, những ngón tay thiếu niên di chuyển thuần thục trên các phím đàn, âm hưởng nhẹ nhàng phát ra như ma thuật cuốn hút tất cả mọi người. Thiếu niên tuấn mỹ đẹp đến nỗi khiến người ta không thể dời mắt khỏi sân khấu.

Mị lực +5 ký chủ hảo soái

Tần nam nghe manh hệ thống thông báo trong lòng rất vui vẻ nhưng vẫn chú tâm vào các phím đàn. Cảm giác được chạm vào nó thật tuyệt, làm cậu nhớ đến thời tuổi trẻ của mình, cũng đã từng đắm chìm vào những phím đàn ấy vậy mà cuối cùng lại gắn liền đời mình vào máy tính và bản thảo, đúng là châm chọc mà.

Thật đẹp

Tiểu nam giới thật đẹp, giống như ánh mặt trờiVừa xinh đẹp và chói mắt

Lục Thần nhìn Tần phái mạnh rồi lại nhìn mọi người đang chăm chú coi bỗng nhiên cảm thấy không vui.

Tiểu phái nam thật được mọi người chú ý

Hảo tưởng giam ngươi lại ở một nơi chỉ có mình ta

Như vậy ngươi sẽ mãi mãi ở bên cạnh ta, chỉ được nhìn mỗi ta

Lục Thần vội trấn tĩnh mình lại, vứt bỏ đi tức thì cái suy nghĩ xấu xa vừa rồi.

Từ lúc nhận định được tình cảm của mình đối với Tiểu Nam, hắn bắt đầu có những suy nghĩ thật điên rồ như vậy.

Thậm chí vào mơ còn cưỡng gian Tiểu Nam, ép buộc cậu nằm dưới thân vì mình mà rên khóc. Lục thần cảm thấy mình đang càng ngày càng chìm sâu trong dục vọng muốn chiếm hữu Tiểu Nam.

Nhưng giờ chưa phải lúc, Tiểu nam dường như chỉ coi hắn là bạn, thậm chí còn không biết thân phận thật sự của hắn. Đó là vấn đề lớn nhất khiến Lục Thần vẫn mãi vì dự.

Hắn sợ tiểu phái nam sẽ rời xa hắn

Tiểu nam có thể không để ý những lời đồn đại nhưng khi biết được sự thật thì sao, chắc chắn cậu ấy sẽ ghét bỏ mà rời xa hắn.

Lục Thần không muốn như vậy, Chính vì thế hắn nhất quyết không muốn trở về thừa kế bang phái. Mấy ngày ni lão già kia vẫn liên tục phái người đến quấy rầy hắn, Lục Thần không nghĩ tiếp tục tình trạng này nữa.

Trong lúc hắn vẫn còn đang mông lung suy tư thì nghe tiếng mọi người vỗ tay. Thì ra là tiết mục của Tần nam đã kết thúc. Lục Thần vội chen qua đám người để đi gặp Tần Nam.

Lúc hắn đi qua phía sau sân khấu liền nhìn thấy Tiểu phái mạnh đang đứng cạnh An Lạc Tuyết, hắn vội đến gần thì nghe thấy họ trò chuyện.

"Anh Tần, tiết mục lần này thành công trên cả mong muốn đợi, tốt là chúng ta cùng đi ăn một bữa đi! em biết quán này ngon lắm!"

An Lạc Tuyết hưng phấn rủ Tần phái nam đi ăn nhưng cậu lại nhẹ nhàng từ chối.

"Xin lỗi em Tiểu Tuyết, anh có hẹn với người khác rồi. Không đi ăn với em được"

Lạc Tuyết nghe vậy liền ủ rủ, nàng có chút nghi hoặc hỏi:

"Có phải là anh có hẹn với Lục Thần không?"

Thấy Tần phái mạnh thản nhiên gật đầu khiến nàng có chút không cam lòng. Tại sao anh Tần lại quan liêu tâm đến tên đó như vậy chứ, lai lịch của hắn bất minh như vậy chắc chắn là hạng người không ra gì làm sao xứng đáng được anh Tần quan tiền tâm như vậy.

"Anh Tần, em nghe nói Lục Thần cái tên này lai lịch bất minh, hình như còn dính dáng đến xã hội đen. Anh không nên quá thân thiết với hạng người như vậy, cẩn thận kẻo bị hắn làm liên lụy!"

Tần phái nam thấy nữ chủ có ác cảm với phái mạnh chủ như vậy liền mừng thầm vào bụng nhưng ngay lập tức sau đó lại có chút khó chịu dáy lên trong lòng.

"Tiểu Tuyết, Tiểu Thần đối với anh rất tốt.  Không giống như những lời đồn đại đâu, cậu ấy thật sự rất tốt bụng, anh mong là em sẽ không có những suy nghĩ như vậy nữa, giờ anh cần phải đi gặp cậu ấy rồi!"

Lời nói của Tần Nam mang theo ý trách móc, cậu không thích Tiểu tuyết nói về bạn cậu như vậy.

Dù chỉ vì nhiệm vụ nên cậu mới tiếp cận Lục Thần nhưng hắn cũng nhận ra được Lục Thần là một thiếu niên tốt, chỉ là thân phận có chút đặc thù nhưng hắn không đáng bị mọi người xa lánh như vậy.

Nói kết thúc liền dứt khoác quay đi.

Vừa mới ra khỏi đó, Tần nam giới liền giật mình khi nhìn thấy nam giới chủ không biết từ lúc nào lại ở đây, cũng may lúc nãy cậu không nói gì bậy bạ. Tần nam nghĩ vậy liền đi đến bên cạnh nam chủ.

"Tiểu thần, ngươi đến đây từ lúc nào vậy? Sao không gọi ta, chúng ta đi thôi nào!!"

Sau đó liền kéo Lục Thần đi, bỏ mặc Tiểu Tuyết bơ ở đó.